Mỗi ngày trôi qua nặng nề hơn hôm trước.
Không phải vì có chuyện gì quá lớn xảy ra.
Mà vì cảm giác: mình vẫn làm, nhưng không còn thấy vui.
Mình vẫn hoàn thành công việc.
Vẫn mở máy.
Vẫn xử lý những thứ cần xử lý.
Nhưng cảm giác không còn là “muốn làm”.
Chỉ là “làm cho xong”.
Trước đây, tiền từng là động lực chính.
Không phải vì tham.
Mà vì tiền cho mình cảm giác đang tiến lên.
Đang có giá trị.
Đang không đứng yên.
Nhưng có một sự thật khá phũ:
Chỉ cần một người rời khỏi cuộc sống của mình,
thì tiền tự nhiên trở nên… không còn quá quan trọng.
Không phải vì mình giàu.
Cũng không phải vì đã đủ.
Mà vì lúc đó, trong đầu không còn chỗ cho chuyện kiếm thêm.
Mình vẫn sống.
Vẫn ăn.
Vẫn thở.
Nhưng mất đi ý muốn “cố”.
Rồi sau đó, luôn sẽ có ai đó mới xuất hiện.
Một người khiến mình muốn tốt hơn.
Muốn kiếm lại.
Muốn quay về guồng cũ.
Và lúc đó, mình bắt đầu thấy tiếc.
Tiếc khoảng thời gian mình đã buông.
Tiếc những ngày mình có thể làm nhiều hơn nhưng không làm.
Tiếc vì mình đang chậm hơn người khác.
Nhưng càng nghĩ, càng thấy một điều rõ ràng:
Nếu không có những động lực đến từ người khác,
mình gần như không tự kéo được bản thân đi kiếm tiền.
Nghe không hay.
Nhưng là sự thật.
Điều này không có nghĩa mình yếu đuối.
Cũng không có nghĩa mình lười.
Nó chỉ nói lên một thứ:
Mình đang sống bằng động lực bên ngoài,
chứ bản thân mình chưa có một động lực đủ rõ ràng.
Và khi nguồn bên ngoài biến mất,
mọi thứ bên trong cũng chùng xuống theo.
Mình không cần trở thành người lúc nào cũng đầy năng lượng.
Mình cũng không cần phải yêu công việc mỗi ngày.
Nhưng có lẽ, mình đang cần một lý do
mà không gắn với bất kỳ ai.
Chỉ là một lý do để còn tiếp tục.
Không cần chạy nhanh.
Không cần xuất sắc.
Chỉ cần không biến mất khỏi chính cuộc sống của mình.
Vì sự thật là:
Không phải mình mất khả năng kiếm tiền.
Mình chỉ đang không còn cảm giác muốn kiếm.
Và cảm giác đó,
đến giờ, mình vẫn chưa tìm lại được.